SẼ VĨNH CỬU NHỮNG MÙA VÀNG RƠM RẠ

Tối hôm qua không ngủ được vì nghĩ ngày mai đã là tết giữa năm rồi. Trong đầu vừa nảy ra một cách gieo vần lạ bật dậy viết lên mấy dòng. Bài thơ có cách gieo vần hơi lạ người đọc cảm thấy một cái gì đó vừa gần gụi vừa xốn xang vừa lạ mà mừa day dứt!

Con làm bài thơ này tặng cho bác Dương cho dòng Thạch Hãn quê mình vẫn luôn xuôi dòng cho gốc rạ ngày mùa vẫn được xới cho một đêm hè trở về với trời quê.

SẼ VĨNH CỬU NHỮNG MÙA VÀNG RƠM RẠ

Gia Vĩ

tặng bác Lê Bá Dương 

Sẽ vĩnh cửu những mùa vàng rơm rạ

Gốc đa làng bên quán nước nghèo xưa

Bến đò chiều nghe câu hát đẩy đưa

Rặng tre già mát đưa đời câu gió

Nơi hiên nhà cánh liếp hé mùa xa

Nghe lá trút nhẹ nhàng mà rất lạ

Tựa ngày xưa thửơ kí ức tràn về

Nghe não nề dưới triền đê sương giá

Ánh trăng vàng mang cả nép nghèo xưa

Đêm hè về lũ đom đóm đẩy đưa

Bên con nước tôi nghe hồn quê gọi

Cọc trơ chọi con trâu về chốn xa

Cánh đồng làng cũng thiếu bước chân qua

Nghe gốc rạ thở than mùa sắp hạt

Nghe tình quê gió lùa vào man mát

Đổi thay rồi! ơi! Câu hát tuổi xa!



__________________________ 

"Câu thơ viết giữa mùa công nghiệp
Vẫn một niềm tin dai dẳng với quê mùa
Ta thương bạn một tấm lòng thơm thảo
Liệu mai này có còn lại nét xưa?"

Đức Tiên

___________________________



QUÊ HƯƠNG.


                                                                 Ngô Minh Sơn - Bạc Liêu

               
"Sẽ vĩnh cửu những mùa vàng rơm rạ
Gốc đa làng
bên quán nước nghèo xưa..."

     Quê hương ! Ôi Hai tiếng quê hương luôn ở trong tôi với cây đa bến nước mái đình xưa những mùa vàng nhộn nhịp những người qua đường làng những gánh lúa vàng từ ngoài ruộng đồng mênh mang đang chạy về nhà những gồng gánh kĩu kịt trên vai tiếng cười vui í ới ngoài ruộng lúa được mùa rộn ràng tiếng nói cười tiếng chày giã cốm mùa nếp dẹp: thơm xanh như những lòng người. không chỉ những đồng quê của Quảng Trị nói riêng mà những hình ảnh này nó được khoác lên vai những con người nông dân việt nam của vùng nông thôn quê tôi những đồng quê của bao đời nay và của mọi miền thôn dã. Con người vẫn thế đồng quê vẫn thế cứ chân chất mà sống mà tạo nên những bức tranh quê trong sáng đầy thi vị. Từ những đồng quê ấy đã tạo ra biết bao người con "quê mùa" trở thành: Những nhà khoa học những giáo sư tiến sỹ luật sư bác sỹ nhà văn nhà thơ [HCD Quảng Trị cũng sẽ là như thế]... bức tranh quê đẹp biết bao? Những quán nước nghèo ven đường đã làm vơi đi những cơn khát của những "thợ" gặt lúa những người gánh lúa về man mác những chiều quê. S
au những mùa vàng là những đụn rơm óng ả quây quanh vườn trước nhà . Rưng rức mùi  thơm của rơm của rạ .
     Bức tranh quê ấy còn không? vẫn còn với những vùng xa xôi hẻo lánh những nơi chưa phát triển. Nông thôn ngày nay khác xưa rồi với tốc độ phát triển và công nghiệp hóa thì những tiếng máy cày máy gặt máy kéo máy tuốt lúa đã thay thế bức tranh quê thân thiết ấy. Tuy vậy bức tranh quê thời hiện đại vẫn còn cái nét của bức tranh xưa chứ hoàn toàn không mất hẳn và bức tranh quê thời nay vẫn có cái đẹp riêng của nó chúng ta không thể "ôm" mãi bức tranh quê "thô sơ" ấy mãi được đâu anh...
     Còn tiếp
Trong tiềm thức của tất cả chúng ta vẫn còn bức tranh quê êm ả ấy trong tôi vẫn hiện lên những bức tranh quê trong những bài thơ những áng văn vẫn thể hiện bức tranh quê mà ta nên giữ lại trong mỗi cái "tôi" của mọi người măt khác là giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc...
"...

"Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày...
...Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người..."

Và Gia Vĩ:
 
"Sẽ vĩnh cửu những mùa vàng rơm rạ
Gốc đa làng bên quán nước nghèo xưa..."


     Tuy bài thơ chưa thể hiện toàn diện bức tranh quê nhưng cũng đã phần nào thể hiện quê hương nông thôn việt Nam mà tôi thích thay vì làm Thơ đáp lại nhưng vì yêu mến hai tiếng quê hương tôi dâng trào cảm xúc quê hương với anh ở blogs này anh Dương ạ. Cảm ơn tác giả Gia Vĩ đã gợi một phần hai tiếng quê hương trong tôi.
Cảm xúc này tặng anh Dương cũng sẽ tặng sáng tác Gia Vĩ tặng em Hoàng Công Danh tặng Blogs Quảng trị yêu thương và đem về lưu trữ tại blogs Ngô Minh Sơn để làm kỷ niệm bức tranh quê hương khi có cảm xúc có thể đem ra mà đọc lại. Và  cảm xúc lần sau biết đâu lại xúc  tích hơn anh Dương nhỉ?
Bài viết chưa trau chuốt nhưng đây là một tấm lòng với quê hương Quảng trị Quê hương tôi quê hương Việt nam nói chung và trải lòng với anh về quê hương...

     Gửi anh Lê Bá Dương - Gia Vĩ -  HCD - Blogs QT yêu thương

___________________________


Hãy yên lòng Mục Đồng

undefined


       LÊ BÁ DƯƠNG
       Thân quý tặng Mục Đồng - Đức Tiên & Ngô Minh Sơn- Hoàng Công Danh



Yên Lòng nhé những tấm lòng thơm thảo
Máy gặt về mùa vẫn vàng rơm
Chân ruộng mới vẫn Mục Đồng thổi sáo
Mái nhà xưa toóc rạ vẫn lên vồng
                                  Nha Trang mùa tết Đoan Ngọ 2008


                                     _____________________________________ 


 

mucdongphonui

mucdong

Xem lại những commen ngày xưa mà thấy lúc ấy sao đong đầy tình cảm đến thế. Con ngừoi sống thật và hào hứng vậy! hihi!

mucdongphonui

Gửi chú Sơn!

Hê hê!
Dạ không ạ! Ngày mai là ngày con sẽ bắt đầu lại mọi thứ. Sắp xếp lại mọi thứ theo trâth tự vốn dĩ nó đã có.
Ôi! Trời! Chú nghỉ sớm nhé! Con sửa nãy giờ mà chưa xong. Đành để mai sửa tiế vậy! Giờ về ăn cơm tối! he he!

ngominhson

Gui Muc Dong

ngay mai la con nghi he hay sao ma la ngay moi vay.
hay la co bo ma la ngay moi chu???

mucdongphonui

Gửi chú Sơn!

Chú!
Hình chính diện ấy ạ! Thấy giống như là chụp hình thẻ buồn cười quá! he he!
Để hôm nào con nhờ mấy đứa bạn thân take vài tấm chính diện rùi giới thiệu cho mọi người chiêm ngưỡng "rung nan" của con lun! hi hi
Con đang sửa lỗi tuột menu hê hê! Mỏi tay luôn!
Ngày mai sẽ là một ngày mới đối với con chú ạ!
Chào chú nhé!

ngominhson

gui Muc Dong

chu thay roi ca sua muc bai va ca hinh nua coi vay chu cung" diptriu"
day chu nhi.
nhung sao con thich nghieng nghieng vay nhi sao lai khong chinh dien nhi???
Thoi vay cung vui roi.

mucdongphonui

Chú Sơn!

Dạ! Chú yên tâm con sửa liền! Hi hi! Chú ạ! Con thấy thật có lỗi với mọi người quá! Mấy hôm nay không đưa bài nào mà cũng không trả lời commen thật là bất nhã quá. Con muốn nói một lời xin lỗi mọi người. Trước tiên là bác Dương và chú!
Nhưng điều đó không thể nói suông được. Con sẽ sửa!
Chúc chú sức khỏe!

ngominhson

Gửi Mục Đồng

Mục Đồng ơi! cái cảm nhận của chú đối với bài thơ :sẽ vĩnh cửu những mùa vàng rơm rạ chú có nói Bá Dương góp ý bài cảm nhận của chú sau đó có bổ sung chú thấy xúc tích hơn. vì thương con nên bác Dương đưa vào cho con bài đã chỉnh lại nhưng phần giới thiệu trên đề bài thấy hùng hồn quá mà chơi trong blogs cơ bản là cái tên thôi nên chú củng xin lỗi bác Dương và nhờ con đưa phần giới thiệu chỉ để là:
QUÊ HƯƠNG

cản nhận của Ngô minh sơn Bạc liêu
.....................................................
.........................................................

Phần cuối bài đề :tặng anh Lê bá Dương-Gia Vĩ-HCD và Blogs QT yêu thương.

Thế nhé giúp chú làm việc đó.
Chú cảm ơn trước nhé.

mucdongphonui

Chị Vành Khuyên!

Cảm ơn nhé chị của em! Hôm nay em gặp chuyện buồn nên mới đi nhậu về! hê hê! Đưng la em nha! Em buồn quá! Nhưng mà lên blog thấy tình cảm mọi người dành cho nặng qua lại thấy lòng ấm trở lại chị ạ! Em hạnh phúc ghê!
Chúc chị vui nhé!
CHúc hai cháu ăn ngoan chóng lớn! hi hi!

mucdongphonui

Bác Dương!

Chết!
Bác hiểu nhầm con rồi!
Con xin lỗi nhé! Mấy hôm nay con bận việc học hành nên không đưa bài lên cũng không lên góp ý!Buổi trưa đi học về con chỉ tranh thủ lên mạng được 30 phút tranh thủ ghé qua blog các chú bác và các anh nên không có thời gian góp ý! Con thương bác nhất mà! he he!
Vậy nhé! Con chúc bác sức khỏe ạ!

vanhkhuyen

...

MĐ ơi chị vào thăm em cuối tuần vui nhé